Mọi tín nhân trong Đấng Christ đã được Đức Thánh Linh tái sinh và trở nên một tạo vật mới với lòng yêu mến mới đối với Đức Chúa Trời và với sự công chính của Ngài. Hơn nữa, Đức Thánh Linh, Đấng đã tái sinh chúng ta hiện đang vận hành để thánh hóa chúng ta. Chúng ta đã trở thành công trình của chính tay Đức Chúa Trời (Ê-phê-sô 2:10).
Trích dẫn dài
Thập tự giá không phải là dấu hiệu cho thấy giá trị to lớn của chúng ta mà là sự đồi bại kinh khiếp của chúng ta, thật chúng ta gian ác đến mức cách duy nhất để chúng ta có thể được cứu đó là Con Một của Đức Chúa Trời đã phải chịu sự nguyền rủa dưới toàn bộ cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời mà đáng lẽ ra chúng ta phải chịu.
Tin vào Jesus có nghĩa là: Đấng Cứu Rỗi, nó giống như tên Giô-suê trong Kinh thánh Cựu Ước. Nó được đặt cho Chúa của chúng ta bởi vì, Ngài sẽ cứu dân mình ra khỏi tội. Đây là chức vụ đặc biệt của Ngài. Ngài cứu họ khỏi mặc cảm tội lỗi, bằng cách rửa họ bằng chính huyết chuộc tội của Ngài. Ngài cứu họ khỏi sự thống trị của tội lỗi, bằng cách đặt vào tấm lòng họ Thánh Linh thánh hóa. Ngài cứu họ khỏi sự hiện diện của tội lỗi, khi Ngài đưa họ ra khỏi thế giới này để yên nghỉ với Ngài. Ngài sẽ cứu họ khỏi mọi hậu quả của tội lỗi, khi Ngài sẽ ban cho họ một thân thể vinh hiển vào ngày cuối cùng.
[4 định luật thuộc linh và lời cầu nguyện của tội nhân] không phải là Phúc Âm của Chúa Jesus Christ và phương pháp truyền giáo đó đã làm nhiều điều gây tổn hại cho đất nước này hơn mọi dị giáo đã được biết đến bởi mọi tà giáo hợp lại. Hàng triệu người ở đất nước này có đời sống chưa bao giờ được biến đổi đang tin rằng họ đã được sinh lại bởi vì chúng ta đã hạ thấp Phúc Âm của Chúa Jesus Christ đến nỗi điều đó có nghĩa là chẳng có gì khác hơn là quyết định đơn giản chỉ mất năm phút của bạn.
Tự cho mình là công chính một phần xuất phát từ sự kiêu ngạo nhưng chủ yếu là từ sự thiếu hiểu biết về Luật pháp của Đức Chúa Trời. Đó là bởi vì người ta biết ít hoặc không biết gì về đặc tính khủng khiếp của Luật pháp thiêng liêng của Đức Chúa Trời, nên họ đã ngu ngốc tưởng tượng mình là người công chính.
Mỗi Cơ đốc nhân đều là nhân chứng, là môn đồ, là đại sứ của Đấng Christ và là ánh sáng của thế gian. Tất cả các Cơ đốc nhân mang trong mình sứ mạng truyền giáo dù họ ở đâu đi nữa. Cơ đốc nhân không thể không thực hiện sứ mạng. Điều đó là không thể.
Đức Chúa Trời đã định trước, vì sự vinh hiển của chính Ngài và sự biểu lộ các thuộc tính của lòng thương xót và công lý của Ngài. Một phần nhân loại, không phải bởi công đức riêng của họ, được ban cho sự cứu rỗi đời đời. Một phần khác, sẽ bị trừng phạt thích đáng vì cớ tội lỗi của họ phải chịu sự nguyền rủa đời đời.
Thần học bắt đầu với con người sẽ không bao giờ vượt lên trên cấp độ sáng tạo, Đức Chúa Trời của loại thần học đó sẽ luôn luôn kém hơn Đức Giê-hô-va thiêng liêng của Kinh thánh, Phúc âm của nó sẽ luôn là một phương pháp luận tự lức biến ân sủng thành một lời đề nghị giúp đỡ yếu ớt nhưng không hiệu quả.
Làm thế nào để chúng ta sống cho sự vinh hiển của Đức Chúa Trời?
1. Vui mừng trong Đức Chúa Trời (1 Sử ký 16:10),
2. Đầu phục Đấng Christ (Phi-líp 2:9-11).
3. Cầu nguyện cách trông đợi (Giăng 14:13).
4. Xưng tội (GIô-suê 7:19).
5. Vâng lời Đức Chúa Trời (2 Cô-rinh-tô 9:13).
6. Tăng trưởng trong đức tin (Rô-ma 4:20-21).
7. Sống có mục đích (1 Cô-rinh-tô 10:31).
Khi một Cơ đốc nhân giả trải qua thử thách, nó chắc chắn sẽ tiết lộ màu sắc thật của anh ta. Khi một tín hữu chân chính trải qua thử thách, anh ta sẽ được hướng đến sự cầu nguyện, dựa vào sức mạnh của Đức Chúa Trời.
Các sự thử thách đốt cháy đức tin bắt chước nhưng củng cố đức tin chân chính.