“Khi trưởng thành trong ân điển, chúng ta sẽ có nhiều sự ngọt ngào hơn đối với các Cơ Đốc Nhân khác. Những Cơ Đốc Nhân có tâm linh cay đắng có thể biết rất nhiều, nhưng họ chưa trưởng thành. Những người vội khiển trách có thể xét đoán rất nhạy bén, nhưng họ vẫn còn rất non nớt trong tấm lòng. Người lớn lên trong ân điển nhớ rằng mình chỉ là cát bụi, và do đó, người ấy không mong đợi các Cơ Đốc Nhân khác trở thành bất kì điều gì hơn nữa; anh ta bỏ qua một vạn lỗi lầm của họ, bởi vì anh ta biết Chúa của anh ta bỏ qua hai vạn lỗi lầm trong trường hợp của anh ta. Anh ta không mong đợi sự hoàn hảo ở tạo vật, và do đó, anh ta cũng không thất vọng khi không tìm thấy điều đấy nơi nó… Tôi biết chúng ta là những người trẻ mới bắt đầu trong ân điển, nghĩ rằng mình đủ điều kiện để cải chánh toàn bộ nhà thờ Cơ đốc giáo. Chúng ta kéo Cô ấy-Nhà thờ đến trước mặt chúng ta và lên án Cô ấy một cách thẳng thắn; nhưng khi các đức tính của chúng ta trưởng thành hơn, tôi tin rằng chúng ta sẽ không khoan dung hơn với điều ác, nhưng chúng ta sẽ khoan dung hơn với những sự yếu đuối, hy vọng nhiều hơn cho con cái của Đức Chúa Trời và chắc chắn sẽ bớt kiêu ngạo hơn trong những lời chỉ trích của chúng ta.